Vay tiêu dùng 218 triệu đồng, phạm 'sai lầm chết người', gánh khoản nợ gấp đôi
Thứ tư, 29/04/2026 05:45
Vay tiêu dùng 218 triệu đồng, phạm 'sai lầm chết người', gánh khoản nợ gấp đôi
Không trả nợ đúng hạn, tiền lãi đội gần gấp đôi
Trong năm 2021, bà V. (SN 1978) ở Tây Ninh đã ký hai hợp đồng tín dụng với một ngân hàng thương mại cổ phần.
Cụ thể, ngày 21/10/2021, bà V. ký hợp đồng vay tiêu dùng với số tiền 150 triệu đồng, thời hạn 48 tháng, lãi suất ban đầu 26%/năm.
Dư nợ thực tế tạm tính đến hết ngày 29/9/2025 theo hợp đồng là trên 107 triệu đồng, nợ lãi gần 103 triệu đồng. Lãi suất trong hạn tại thời điểm giải ngân là 2,79%/tháng.
Trước đó, ngày 19/5/2021, ngân hàng và bà Trần Hải V. có ký một hợp đồng vay thẻ hạn mức 68 triệu đồng, lãi suất cho vay trong hạn tại thời điểm giải ngân 2,79%/tháng.
Nhưng từ ngày 15/6/2023, bà V. bắt đầu vi phạm nghĩa vụ thanh toán. Tính đến ngày 29/9/2025, dư nợ theo hợp đồng cho vay thẻ là trên 65,5 triệu đồng, nợ lãi hơn 101 triệu đồng.

Tổng dư nợ của bà V. theo hai hợp đồng là hơn 376,7 triệu đồng, trong đó nợ gốc hơn 172,7 triệu đồng và nợ lãi gần 204 triệu đồng. Dù ngân hàng đã nhiều lần nhắc nhở, tạo điều kiện, nhưng bà V. vẫn không trả nợ cho ngân hàng.
Tại cấp sơ thẩm, Tòa án nhân dân Khu vực 12 - Tây Ninh đã chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của ngân hàng, buộc bà V. thanh toán toàn bộ số tiền trên, đồng thời tiếp tục chịu lãi phát sinh cho đến khi trả hết nợ.
Không đồng ý với bản án sơ thẩm, bà V. kháng cáo, đề nghị cấp phúc thẩm sửa án theo hướng chỉ trả một phần nợ gốc, khoảng 86,4 triệu đồng và xin không trả lãi do hoàn cảnh khó khăn.
Xin miễn lãi vì khó khăn, tòa nói không có cơ sở
Tại phiên tòa phúc thẩm, bà V. cung cấp các chứng từ cho rằng đã thanh toán cho ngân hàng hơn 131 triệu đồng, gồm khoảng 102,9 triệu đồng đối với khoản vay tiêu dùng và hơn 28,6 triệu đồng đối với khoản vay thẻ.
Tuy nhiên, bà không xác định được cụ thể số tiền đã trả được phân bổ vào gốc hay lãi, đồng thời đề nghị được trừ toàn bộ vào nợ gốc.
Phía ngân hàng không chấp nhận yêu cầu này, cho rằng việc phân bổ tiền trả nợ phải thực hiện theo thỏa thuận trong hợp đồng và quy định pháp luật, không thể tự ý chuyển toàn bộ sang trừ gốc.
Hội đồng xét xử nhận định, thực tế số tiền ngân hàng xác nhận bà V. đã trả còn cao hơn con số bà tự kê khai. Tuy nhiên, yêu cầu trừ toàn bộ vào nợ gốc là không có căn cứ, bởi không phù hợp với thỏa thuận giữa các bên cũng như quy định pháp luật về nghĩa vụ thanh toán.
Tòa cũng bác đề nghị chỉ trả một phần nợ gốc mà không trả lãi. Theo Hội đồng xét xử, đây là quan hệ hợp đồng tín dụng, các bên đã thỏa thuận rõ về lãi suất, nghĩa vụ trả nợ. Việc không trả lãi là trái với cam kết và quy định của pháp luật dân sự, không được ngân hàng chấp nhận nên không có cơ sở xem xét.
Do đó, tòa phúc thẩm kết luận bản án sơ thẩm đã đánh giá đúng bản chất vụ án, áp dụng đúng quy định pháp luật.
Trên cơ sở xem xét toàn bộ hồ sơ, chứng cứ và diễn biến tại phiên tòa, Tòa án nhân dân tỉnh Tây Ninh quyết định không chấp nhận kháng cáo của bà V., giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Theo đó, bà V. phải thanh toán cho ngân hàng tổng số tiền hơn 376,7 triệu đồng, gồm cả nợ gốc và nợ lãi tính đến ngày 29/9/2025.
Ngoài ra, kể từ ngày 30/9/2025 cho đến khi thanh toán xong toàn bộ khoản vay, bà V. tiếp tục phải chịu lãi quá hạn đối với số nợ gốc theo các hợp đồng đã ký.
Bản án phúc thẩm có hiệu lực kể từ ngày tuyên.
